Ly cafe SAIGON buổi sáng !


Ly cafe SAIGON buổi sáng !

Tôi trở lại Saigon vào một ngày giữa mùa mưa năm nay, cũng qua đây xin một  lời về Saigon nhớ, Saigon thật là đơn giản chỉ có hai mùa mưa và nắng, nhưng cuộc sống quả là quá đa âm, đa thanh, đa sắc và đa hình dáng yêu… như Saigon vốn có. Tôi dù là người Quảng Nam, đã có gần hai mươi năm sống ở Saigon, ngày trở lại đây, mới vừa cầm bút là một thoáng Saigon lại hiện về trong tôi….chênh chao nhớ.
Về đến nhà, nghe tin bà Tư tuổi đã bảy lăm, vừa qua bị bệnh nặng nên bà đã đi…. xa , tôi cứ miên man trải dài theo dòng ký ức cho những buổi sáng Café, nơi mới đây bà còn bán café hằng ngày từ buổi sớm tinh sương cho người giàu sang, cũng như người nghèo khó. Có lẽ điều tôi nghĩ về bà, về café Saigon hay đến một chút kỷ niệm cũng không bao giờ rơi rớt mất dọc trên con đường dài từ Quảng Nam đến Saigon đã đi qua . Dẫu vậy, vẫn có chút buồn khi trở lại “chốn xưa lối cũ”, khi hoài niệm về bà Tư, về ly café bà thường bán, tôi cũng chỉ còn lại là điều…. đã qua khi không còn gặp lại bà Tư trên cõi đời này nữa….
Quán cà phê bà Tư ngay ngã ba đường vào nhà tôi. Đã già rồi, không cần lãi nhiều, bà đã bán giá phải chăng nên quán luôn luôn đông khách. Quán mở từ tờ mờ sáng. Sớm nhất là cánh chạy xe ôm, có người thức suốt cả đêm qua, có người bắt đầu phiên chạy sáng, là những ông cụ già khó ngủ, những bà bán rau bán quả, những người chòm xóm quanh đây. Hoặc những khách thập phương xa lỡ bước, đời đã phiêu dạt trôi đi ngàn hướng, là những “tay chơi chân chất”, chửi thề giọng Nam nghe không dung tục, vời cách gọi và uống cafe nghe ngược đời mà gần gũi. v.v.v Đặc điểm của quán của bà là vậy, cùng với bao nhiêu xúc cảm sau một đêm lắng đọng là của bấy nhiêu con người tụ tập nơi quán nhỏ của bà mỗi sáng.

Saigon thủ phủ Cafe và báo chí.

Nói đến Saigon không ở nơi đâu như ở xứ này, phải nói người người uống café với những nơi giá cao ngất ngưỡng, nhưng lại có những nơi giá bán như để ….cho không!. Quán của bà Tư khách là những người chạy xe ôm đến để có chút yên bình, tĩnh lặng sau một đêm cày ải với mưa sương đưa rước khách. Những bà má bán rau chợ đầu mối, người đã trót mang, trót chịu cho cuộc đời cảnh mua bán trong đêm để cho kịp những phiên chợ lẻ buổi sáng, đến uống café nghĩ ngơi. Còn người “khách phương xa” kia lại muốn tận hưởng cái thú cô độc “cafe một mình”, tìm đến quán bà sau một ngày dài hôm qua ngạo nghễ đứng giữa cái vòng mưu sinh của đất Sài thành xôn xao tấp nập. Người Saigon thật là đơn giản và phóng khoáng, có thể họ không biết nhau, nhưng đến đây họ có thể tâm tình về những mối lo toan của đời thường, về những chuyện thời sự hôm nay, hay cũng chỉ đơn giản là để được uống cà phê và nói chuyện cùng nhau, để thấy những năm tháng của đời người đã đi qua không là vô nghĩa. Nhấm nháp vị đắng cafe mà họ tin là giống hệt như cuộc đời bao quanh họ – cuộc đời của chính họ. Còn một vài trong số đó, mới sáng sớm lại thích trầm tư  suy tưởng và chiêm nghiệm về những thứ mà họ tin được gọi là triết lý cuộc đời sau những trải nghiệm của bản thân (!?).
Chừng đến bảy tám giờ sáng đến quán bà là những cô gái Sài Gòn đỏng đảnh, những chàng trai bảnh bao từ trong những hẽm nhỏ đi ra tất bật cho một ngày làm mới vẫn cố gắng ghé quán bà Tư. Họ đến hối hả lấy và mang đi đến công sở những ly café bà Tư pha sẳn trông thật là mát lạnh…..Đó cũng là vốn văn hóa của những người làm công sở nơi đây, dù bận rộn bao nhiêu nhưng mỗi buổi sáng họ luôn muốn tận hưởng cảm giác hương café như vị thực của cuộc đời có cái cảm giác ngọt ngào như ở bên cạnh những người yêu thương, đồng nghiệp đối lập với vị đắng của mùi café như cuộc đời vốn có nhưng họ vẫn quá dỗi bình yên và hạnh phúc.
Từ ngày biết bà Tư, tôi có cảm tưởng gần suốt đời bà lụm khụm với cái phin cafe cho khách (Theo cách pha của người Pháp), chăm bón từng cục than để cái siêu đất luôn luôn nóng bốc khói của café vợt (Theo cách pha của người Hoa, còn gọi là café “kho”, cách này café không đậm đặc nhưng nghi ngút khói, hấp dẫn). Khách của quán bà là những người vậy đến rồi đi thân thương lẫn xa cách. Người đến mua rồi đi hay ở lại ngồi cũng đều gọi :”Cho ly cà phê đen !”, “Cái phê sữa nghe bà Tư!” rồi hỏi bà Tư ….”Nhiêu!”. Người Saigon là vậy nói đơn giản, không màu mè, cả trong cách gọi và trả tiền cà phê. Nhưng không phải cách gọi café nơi đây mà ta phân biệt được khách lạ bởi người nơi đâu đến rồi cũng học cách gọi café như người Saigon chính gốc. Thường khách lạ ít ai chịu uống cà phê phin với họ chỉ thường là cốc café vợt. Có lẽ trước mặt họ cái phin là cảm thấy buồn nản và xa cách mà muốn tận hưởng cái thú cô độc ấy một mình giữa phố xá xôn xao luôn luôn tấp nập

Saigon chật như nem !

Nhớ một lần tôi gọi : “Cho cái đen pha sẳn bà Tư ơi!”. Bà liền hỏi “Bộ chú có chuyện phải đi gấp hả?”. “Không đâu bà Tư ơi, tôi thấy cái ly cà phê của chú Chín đang nghi ngút khói, con muốn như chú!”. Ngồi đối diện với chú Chín, tôi thấy ly Café trước mặt như nóng muốn bỏng cả môi, vậy mà cách uống của chú thật là lôi cuốn, gây chú ý tức thì những người xung quanh. Nhìn chú Chín tôi như bị mê hoặc bởi cách uống, bởi sự trân trọng, bởi nét mãn nguyện trong lúc hưởng chất đen huyền diệu từ bàn tay bà Tư pha chế. Ông uống café gần như một nghi thức, kiểu trà đạo của một nước Châu Á nào đó mà tôi từng thấy nhưng đã quên. Còn dì Năm hàng xóm, tôi thường vẫn đến sớm nơi đây gọi bà Tư với ly café đúng kiểu “café Saigon” (đậm đặc với nhiều đá) pha sẵn với nhiều viên đá nhỏ, ngồi tám chuyện thằng Tý đêm qua đi chơi khuya với thằng Tèo về nhà bà la chửi mắng yêu.
Hai mươi năm rồi tôi ở chốn đây, nhưng đã về Miền Trung, có những lúc nghĩ đến ly Cà phê buổi sáng, tôi vẫn thường nhớ đến quán cũ bà Tư. Ở đó có ông Tám thường ngày đến quán sớm nhất, chọn nơi có ánh đèn dịu nhẹ của một góc khuất, rồi gọi ly Café phin đậm đặc mà bà Tư thường pha cho ông luôn mang hương vị đậm đà, mạnh mẽ mà xúc cảm có khác đâu như “tình già, nghĩa xóm” của ông Tám, bà Tư bấy nay. Có chú Bảy râu tóc phong trần áo bạc nắng mưa, những bà hàng xóm sớm hôm vất vả với mảng đời run rủi, ghé quán không một loại nước ép nào mà cũng với ly café mới chia sẻ đôi câu chuyện đời thường chòm xóm.
Nhớ có lần bà Tư mời tôi uống ly café sầu riêng mà đời tôi chưa bao giờ được uống. Một múi sầu riêng thơm ngon nằm trong ly cà phê nóng ngút. Vừa đặt ly lên bàn bà nói khẻ: “Đừng quậy lên nghe chú. Cứ để vậy uống từng muỗng nhỏ, rồi sẽ thấy sẽ biết!”. Đúng là cái món “café thân thương” của bà Tư có chất “riêng” của mùi sầu riêng quyện với chất cà phê thơm ngát, chỉ cần ngụm một chút một là đã thấy phê…phê. “Ngon vậy nhưng mỗi mùa sầu riêng chú chỉ uống một hai ly thôi, còn không hết ngon nghe chú”. Bà Tư cười hóm hỉnh – “Cũng như cuộc đời cái gì cũng thử một hai lần sẽ ngon đó chú ….. (?)”. Câu nói của bà Tư không biết có sâu xa như người Miền trung quê tôi không, nhưng đã làm tôi nhớ mãi…..
Bà Tư nay đã đi …xa, cái quán nhỏ của bà bây giờ không còn nữa. Con đường vế nhà qua đây tôi bỗng chợt trôi đi hun hút. Hay vừa mới về tôi chưa nhận ra đâu đó mới mọc trong những con hẻm lao động, có những quán cóc quanh đây, vẫn còn đó những “bà Tư” nào ấy vẫn lụm khụm sớm hôm cho ly café Saigon buổi sáng. Hóa ra vài năm “tha hương ngay trên quê quán”, nhưng lần trở về này bà Tư không còn nơi chốn cũ, tôi khao khát vô cùng được thắp cho bà một nén hương và uống một ly café Saigon đâu đây như của bà Tư đó, bà Tư ơi !!!……

Đêm Saigon cuối tháng 5 –  Andi Nguyễn Ánh Nhật.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: