Cảm nhận Ngày Trở Về – Kỳ 14


Một điều Thông Thái liên tục nhắc nhở mình phải viết, hihi, người xưa hẹn nghìn năm yêu mến… của B.N không phải là Huy đâu, người đó đẹp trai lịch lãm hơn Huy nhiều. Chẳng qua ngày trước mình có dịp làm chim xanh cho hai người một thời gian, do đó sau hai chục năm B.N muốn gặp lại xem chim xanh đã lớn chưa hihi, đã chững chạc chưa hihi, và nhân tiện hỏi thăm người ấy ra sao, thế nào hihi .Thế nhé, không có gì nhé, hihi.

Tối mồng 2/5 ở Đà Nẵng, dù đã hẹn với đứa em ghé lại ăn trưa rồi ăn tối, cuối cùng cũng đành lỡ hẹn với nó mà đến café VIP với Hữu Dũng, Quang Tuấn,Mạnh Hùng và các nàng trancaovan1986 như Thúy Vân, Kim Ngọc,Minh Thanh, Ngọc Thạch,Xuân Phượng và tất nhiên là B.N của – người – ta – nha – ông – Thái – Thông .

Lại chuyện trò rôm rả, lại đề ra nghị quyết ít nhất hai tuần chi bộ Đà Nẵng phải gặp nhau một lần.Mạnh Hùng nói đợt này dân Đà Nẵng chuyển hướng về Quận III nhiều quá, chắc trung tâm hội nghị cũng phải chuyển về hướng đó.Mình cười nói, ở đâu cũng được, miễn là có chỗ để ngồi lại với nhau, và phải có tấm lòng để ngồi lại với nhau.Thúy Vân cười nói luôn miệng và gửi cho mình hộp chả cá.Ui da, đem vào Phước Long bà xã mình khen nắc nỏm, điện bảo đứa em ngoài Đà Nẵng khi nào rảnh mua gửi cho chị.Mình cười he he bà thấy chưa, đặc sản quê tui chỉ có thấy thiếu chứ không bao giờ sợ dư.

Trưa hôm sau, Ngọc Thạch và anh Hiền mời cơm mình trước khi bay vào Sài Gòn. Thạch vẫn thế, trầm mặc ít nói nhưng chu đáo cầu toàn, chỉ ngồi san sẻ thức ăn cho mình và Hữu Dũng, à quên, Hữu Dũng lại phóng xe một mạch từ Hòa Cầm ra sau khi tan sở lúc 11h30, chỉ để ngồi ăn bữa trưa tạm biệt Đà Nẵng với mình và gửi quà cho mình cùng các bạn Phước Long.Đúng là gã hiệp khách.

Ngồi trên máy bay rồi, những scene đặc sắc của những ngày qua lại lướt về như những thước phim “ Đi tìm thời gian đã mất”. Các bạn ơi, chúng ta đã có một ngày về thật hoàn hảo, dường như ai ai cũng vội vã, cũng cố gắng làm hết sức mình để ngày trở về được trọn vẹn, được ngồi bên nhau, cùng nói cười, cùng nhớ lại. Hôm đi Phú Ninh có ai đó nói rằng 2012 hội ngộ đẹp rồi, còn không biết 2016 ra sao. Mình nói 2016 có thể đông hơn, vui hơn, nhưng chắc rằng cảm giác nôn nao bồi hồi như 2012 thì không thể bằng.Vì chúng ta đã xa nhau tới 26 năm. Muốn được như 2012 thì phải để 26 năm nữa, tới 2038 đi.Trời ạ, lúc đó có mà ngồi xe lăn. Diệu Hương đề xuất, ông Việt à, hay ông ưu tiên đầu tư nhà dưỡng lão đi, đất nhà ông rộng, ông kêu gọi anh em góp vốn, sau này trancaovan1986 ai già rồi có thể vào đấy, xe lăn đầy đủ, hehe.Và ngày hội ngộ 2038 sẽ là hội ngộ của xe lăn, đua xe lăn hoành tráng.Mình cười hehe, nói lúc đó ông này bà nọ có ghen nhau cũng nỏ làm chi được, rượt nhau trên xe lăn e khó.Diệu Hương nói, chưa chắc, lúc đó ông nào đương thở oxy, tình địch vờ tới thăm, lăn xe lăn đè ngay lên ống oxy thì ặc…ặc.Hehe, cười ngả ngớn mà nước mắt chực trào khi tưởng tượng về vài chục năm sau .

Mình đã cảm nhận dấu thời gian phảng phất trên từng gương mặt thân thương ngày nào. Khen nhau trẻ mãi chỉ là lời khen, hay cùng ngồi trên hai chuyến xe đồng tốc để rồi thấy rằng dường như thời gian đứng lại, chứ mọi sự vẫn trôi đi, qua đi, dù có cố níu kéo cũng vậy.Chúng ta rồi sẽ già, sẽ còn ít có cơ hội để gặp gỡ, để đổi trao, để yêu thương cùng hoài niệm một thời thơ trẻ.

Bước xuống sân bay Tân Sơn Nhất, mình đã nhận được điện thoại của Tấn Binh, hỏi tới chưa, nếu cần thì gọi Khởi ra đón về, tụi tui tới Biên Hòa rồi, ở lại nhậu tiếp.Hehe, nhậu chi nổi nữa mấy ông, về nhậu với vợ cho mau.Mạnh Hùng lại điện, hỏi tới chưa, tới rồi hả, vậy là yên tâm rồi. Trần Việt lại điện, hỏi tới chưa, vậy hả, vậy yên tâm rồi…Nhắn tin cho Ngọc Thạch, nói cảm ơn sự tiếp đãi của gia đình, Thạch nhắn lại, thôi đừng nói nữa, tui khóc nhè bây giờ…
Tối về mở blog lên, thấy Trần Việt comment : “Mấy ông đi hết rồi, tụi tui buồn quá…”.

(Còn tiếp)

BQH.

Advertisements

7 phản hồi

  1. Hình như hết chữ rùi hay sao mà cụt lủn zẩy!! Đáng ra phải chi tiết đến từ người, từng sự việc vì giờ cuối bao giờ cũng nôn nao, bần thần và sâu lắng nhất. Chắc có lẽ “vợ mắng” nên cuốn cuồng chỉ mong về với vợ thôi. Còn kỳ nữa, ráng luôn nghe!!!He he he he!

  2. Bút lực ghê thật.
    Rất nhân văn.

  3. Hehe.Để dành cho kỳ 15 cũng là kỳ cuối, ra mắt đúng ngày mai 31/05, đúng 01 tháng sau GRD.

  4. Bút cùn rùi.Chuẩn bị thay ngòi mới, mực mới.

  5. ….
    Và ngày hội ngộ 2038 sẽ là hội ngộ của xe lăn, đua xe lăn hoành tráng.Mình cười hehe, nói lúc đó ông này bà nọ có ghen nhau cũng nỏ làm chi được, rượt nhau trên xe lăn e khó….
    Bùn cười quá, mấy ông tưởng tượng kỳ zậy, 2038 lúc đó phải phải tổ chức ngày hội ngộ theo kiểu mặc đồ thể dục, đồng diễn bằng gậy, vòng mà múa cho khoẻ, hihi! Thôi de lại gần thôi, còn sớm mà nghĩ chi cho xa xôi, cứ sống như thể ngày mai chết rồi sẽ thấy đời còn nhiều cái tốt, đẹp mà tận hưởng, vô thường mà!

  6. Và ngày hội ngộ năm 2038…. Xin mời em Nguyễn thị ít xì, lên đọc hộ bài phát biểu cảm tưởng cho Bác Bùi Quốc Huy – nguyên cựu học sinh TCV 86 ngày xưa….xin cảm ơn..hè..hè…

  7. Cuộc hội ngộ 2016, Bảo là người vui nhất, vì phải chờ đến 30 năm…
    Nghe nói có người chờ đến 2038 mới chịu về đó..ghê thật….

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: