năm bảy lăm của thằng bảy tuổi


Dưới con mắt của thằng nhỏ 7 tuổi là tôi lúc ấy,bom đạn ầm ầm của những ngày cuối xuân 1975 chỉ là một trận…chạy giặc,theo như lời mấy người lớn nói lại. Giặc nào, chẳng biết,chỉ thấy ba tôi hay gọi bác tôi sang nghe đài BBC chặp chặp lại lắc lắc cái đầu.Rồi một buổi sáng,ba chất tụi tôi 3 đứa, trong đó đứa nhỏ nhất mới 2 tuổi,chị Ba Thuận con bác Cả,má tôi ngồi sau với hai bao quần áo,lên chiếc Honda Dame chạy thẳng về…nhà ông nội.

Ông nội tôi ngồi uống chè,hút thuốc,mắt nhìn mông lung ra ngoài cánh đồng.Bên ấy,phía Long Phước,có đoàn lính Cộng hòa đang di chuyển từ phía Kỳ Bình (Tam Thành bây giờ) về.Thấy có hai chú lính bỏ chạy vô nhà ông nội,thì thào cái gì đó,rồi xin chú Mười hai bộ quần áo,chạy ra sau hè thay đồ xong vô nhà cảm ơn,chạy mất.Ba tôi nói với ông nội chắc mấy thằng đó chạy qua Bắc Lâm chớ chạy vô Chiên Đờn là quân cảnh hắn núm.Tôi chẳng biết quân cảnh là cái giống gì mà núm được hai chú lính súng ống thấy ghê kiểu đó chắc phải to lắm.

Ba với ông nội,chú Mười thì thầm cái gì đó một chút.Súng đùng đoàng từng tràng phía xa.Thỉnh thoảng nghe tiếng phản lực bay xé gió,tiếng trực thăng phành phành bay về hướng Tam Kỳ.Thì thào cấp lâu là chúng tôi lên xe.Đứa em hai tuổi của tôi nổi sốt rồi ỉa chảy té re.Trời nổi mưa.Hai chiếc Honda,một của ba tôi,một của chú Mười chở toàn bộ gia đình tôi nhắm hướng Đà Nẵng mà chạy.

Dọc đường dừng lại sửa xe.Thấy từng đoàn xe nhà binh chạy vào chạy ra.Có đoàn xe thúi inh muốn lộn mửa.Ba nói xe chở xác ngoài kia về.Cái radio của ông thợ bỗng rú lên: “Chiều mưa biên giới anh đi về đâu…”

Chạy tiếp.Thỉnh thoảng súng vẫn nổ.Có chú lính ngồi trên xe đang chạy bỗng dưng chĩa súng lên trời bắn tằng tằng.Chẳng biết sao lại có đoàn lính chạy ra,lại có đoàn lính chạy vào…

Đến Hòa Cầm,kẹt xe.Chen lấn như đi coi chiếu xi nê.Miết rồi cũng chạy được qua Sơn Trà.Thoạt đầu vô ở trong chùa.Mấy thầy cho ăn tương chịu không nổi mùi.Đứa em hai tuổi sốt cao giựt đùng đùng,lại ỉa chảy.Có bà sư cho uống chén thuốc gì rồi gõ mõ cầu an.Rứa rồi cũng đỡ.Sau đó qua bên nhà ông Lai có bà con xa gì đó với nhà ngoại.

Súng vẫn đùng đoàng đây đó.Hàng ngày chú Mười lấy xe chạy ra đường,lúc về chở theo bao gạo,khi thì thùng thịt hộp.Ba tôi la,má tôi khóc,không cho chú đi nữa.Chú cười hì hì kể vô kho quân tiếp liệu,lôi được thùng trái cây bị cha lính kia chĩa súng biểu bỏ xuống.Tất nhiên là chú bỏ xuống cho chú lính vác đi rồi chú lại xông vào trong đám kia,lôi được thùng thịt hộp ba lát.Tự nhiên nghe súng nổ cái đùng,một bà ngã ra giãy giãy,ông lính hằm hè cầm cái dây chuyền to bự chảng bỏ đi…

Gạo thì vô thiên lủng,chở hai bao chạy về rớt mất một bao,chú chạy luôn vì không biết mắc mớ gì đạn cứ đùng đùng chíu chíu…

Một đêm thấy có hai chú bận áo đen vô nhìn nhìn,chú kia cầm súng dài,còn chú cầm súng ngắn bước vô dòm quanh,hỏi mấy câu chi đó rồi bỏ đi.Ba nói hên quá,chú Mười tối nay đi ngủ chỗ khác,chứ không bị bắt là cái chắc. Tôi hỏi răng bắt chú Mười hả ba,ba nạt ồn,con nít nghe đ…thì dạ,đi chỗ khác chơi.

Tụi tôi chỉ thích tha thẩn ra vườn sau,nơi ấy có mấy cây cà chua mà tôi thường hái vùi xuống đất đợi chín bới lên ăn.Hay là móc khoai lang lên nướng.Có bữa bị chạy tóe khói vì đau bụng…

Không biết bao nhiêu ngày,một bữa bác Cả tôi từ Tam Kỳ ra,lại nói nói cái gì đó với ba.Ba ngồi im một chặp,nói cha cha.Rồi nói gì với má tôi. Vài bữa sau nhà tôi lục tục lên xe chạy về.Tôi tiếc quá xá cỡ trái cà chua giú dưới đất chưa kịp chín,phải chôn lại.

Lần chạy về này thấy không ùn ùn như lần chạy ra.Tới sông Bà Rén,phải đưa xe xuống ghe vì cầu đã bị hư.Nhiều ghe quá.Ngồi trên ghe chòng chành sướng chi lạ.Em tôi hát chèo ghe bẻ bắp bên sông,bắp chưa có trái…Bên kia sông có mấy cái phà,có nhiều chú đội mũ tai bèo đứng chỉ chỉ.Một cái ghe chở người đầy mặp,đụng vô cái ghe kia,lật úp.Ngó miết không thấy người nào trồi lên,chắc xa quá không thấy.

Về đến nhà,thấy tan hoang.Không biết ai đã ghé thăm dọn dẹp dùm.Chiếc xe ba bánh đạp mà chú Cẩn thương phế binh thường nói xe Hoa Ky không bằng xe Hoa Kỳ bốn bánh của con chú không biết đi đâu rồi.Con búp bê của em tôi cũng biến đâu mất.Tủ áo của ba má mở toang…Ba má cau nhàu rồi bắt tay vô dọn dẹp.

Rứa đó,năm bảy lăm với tôi là rứa đó.Hắn cũng giống như mấy bà già ở Thị Nghè Sài Gòn mừng rỡ nói với mấy chú bộ đội tới chơi nhà : chèng đéc ơi,nhờ mấy chú giải phóng vô mà Việt cộng đỡ pháo kích.Hehe.

Advertisements

15 phản hồi

  1. Mèn đéc ơi. Kết câu cuối quá. Nhờ mấy chú vô mà tụi tui mới biết ăn độn là gì.

  2. Đang bực cái mình, đường từ Phước Long về Sài Gòn “mất cha cái USB. Mở máy ra đọc được câu : “chèng đéc ơi,nhờ mấy chú giải phóng vô mà Việt cộng đỡ pháo kích”!!?? cười không chịu được! Cười bò cười lăn, cười đến độ nếu trong miệng ngậm cục “Sắn lát” như sau năm 75 cũng bay 10 mét (?) huống chi là cái USB nhỏ xíu! Hết bực cái mình rồi!

  3. Năm 75 đó mình 6 tuổi. Còn nhớ mãi mạ mình nấu nước chè đổ vào thùng gánh nước để trước nhà cho mấy chú Việt Cộng uống. VC nhiều vô kể, đi từng đoàn từng đoàn, mà không biết ai phát động chiến dịch “nịnh” VC nữa, vì tui còn nhớ nhà nào cũng đặt thùng nước trước cửa nhà kèm cái ca bên cạnh…Tui còn nhớ buổi chiều đứng trước nhà xem từng đoàn xe ca chở bọn Mỹ tháo chạy về SG để về nước, nghe mấy người lớn xúi, la lớn “hello, hello” đi, tụi Mỹ sẽ cho bánh kẹo, mà đúng vậy thiệt, tụi mắt xanh mũi lõ ra vẻ thích thú ném socola qua cửa sổ đầy đường…tui được dịp tha hồ ăn kẹo made in USA…
    Trong trí nhớ cũng còn có cảnh cả nhà chui xuống hầm tránh pháo kích, rồi ba nói, nếu cố thủ ở nhà kiểu gì cũng ăn pháo kích hoặc của ngụy hoặc của VC, cả nhà đùm bọc nhau chạy ra ĐN…nhớ lơ mơ vậy thôi..
    37 năm rồi được sống trong hòa bình, chí ít ra cũng không còn đinh tai điếc óc vì bom đạn nữa, con cái mình cũng được sống thanh bình…xã hội nào rồi cũng có mặt trái của nó, biết bằng lòng là hạnh phúc, phải không các bạn?
    Đừng hỏi TQ đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta đã làm gì cho TQ hôm nay!

  4. Ủa,sao lại hỏi Thiện Quang?

  5. Thôi,lỡ mất cái USB mô thì cũng được,chớ cái USB nớ mà mất luôn là về Tam Kỳ ông toi với DH đó.Bảo Lộc Đức Trọng.

  6. Mắc cười 2 cái, một “Chen lấn như đi coi chiếu xi nê”, coi xi nê thì vô có một hướng là cửa của mình, còn chạy giặc thì không biết đường nào mà đi , náo nhào luôn.
    Hai là mắc gì mà hỏi Thiện Quang hông biết !
    hehe…

  7. Làm Thiện Quang cũng hít hồn lun!

    (*__*)

  8. Ông nào mà mấy mươi năm rồi vẫn còn ám ảnh TQ vậy ta?

  9. Ngạc nhiên đúng đấy.Nhưng lúc đó,mọi con đường chạy giặc đều dồn về Đà Nẵng,làm như Đà nẵng đang chiếu phim Xa lộ không đèn vậy.
    Còn TQ nếu không phải là Thiện Quang thì là Trung Quốc nước bạn. “Đừng hỏi Trung Quốc phải làm gì cho ta mà …”Ồ,câu này có vẻ không được…

  10. Tui đếm sơ sơ ít nhất có 2 ông!

  11. Đếm kỹ lại đi.

  12. Hình như là 7 ông thì phải!!??

  13. Ông này lậm truyện cổ Grim rùi.Thôi kể lun ông cho đủ 8 đi

  14. Mỗi người chạy một đường, tui đi ghe chạy từ cầu kỳ phú xuống tuốt tới thôn 7, thôn 3 gì đó không nhớ rõ lắm, em tui mới sinh còn đỏ hỏn mới ghê . Nhưng quan trọng là ta chạy trốn nhưng mà không phải là chạy trốn, chẳng qua chạy chỉ là chạy, chớ biết chỗ mô có đạn hay không mà trốn hỉ?

  15. Xin lỗi khách là vo thuong, còm thieu ten.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: